Cần biết - Nhắc đến Cổ Loa,
người ta nghĩ ngay đến truyền thuyết về An Dương Vương được thần Kim Quy
bày cho cách xây thành, về chiếc lẫy nỏ thần làm từ móng chân rùa thần
và mối tình bi thương Mỵ Châu – Trọng Thủy.
Đằng sau những câu chuyện thiên về tâm linh ấy, thế hệ con cháu còn khám phá được những giá trị khảo cổ to lớn của Cổ Loa.
Khu
di tích Cổ Loa cách trung tâm Hà Nội 17km thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội,
có diện tích bảo tồn gần 500ha được coi là địa chỉ văn hóa đặc biệt của
thủ đô và cả nước. Cổ Loa có hàng loạt di chỉ khảo cổ học đã được phát
hiện, phản ánh quá trình phát triển liên tục của dân tộc ta từ sơ khai
qua các thời kỳ đồ đồng, đồ đá và đồ sắt mà đỉnh cao là văn hóa Đông
Sơn, vẫn được coi là nền văn minh sông Hồng thời kỳ tiền sử của dân tộc
Việt Nam.
Cổ
Loa từng là kinh đô của nhà nước Âu Lạc thời kỳ An Dương Vương (thế kỷ
III TCN) và của nước Đại Việt thời Ngô Quyền (thế kỷ X), mà thành Cổ Loa
là một di tích minh chứng còn lại cho đến ngày nay. Thành Cổ Loa được
các nhà khảo cổ học đánh giá là “tòa thành cổ nhất, quy mô lớn vào bậc
nhất, cấu trúc cũng thuộc loại độc đáo nhất trong lịch sử xây dựng thành
lũy của người Việt cổ”.
Sở
dĩ thành được gọi là Cổ Loa là do kiến trúc xây của thành. Theo tương
truyền thành gồm chín vòng xoáy trôn ốc, nhưng căn cứ trên dấu tích hiện
còn, các nhà khoa học nhận thấy thành có ba vòng, trong đó vòng thành
nội rất có thể được làm về sau, dưới thời Ngô Quyền. Chu vi ngoài 8km,
vòng giữa 6,5km, vòng trong 1,6km, diện tích trung tâm lên tới 2km².
Thành được xây theo phương pháp đào đất đến đâu khoét hào đến đó, thành
đắp đến đâu lũy xây đến đó.
Đến
khu di tích Loa Thành, du khách cảm nhận được cảnh quan thiên nhiên
khoáng đạt của làng quê Việt với hào nước, sông ngòi, gò đống. Khu vực
thành nội có nhiều di tích lịch sử kiến trúc nghệ thuật như khu đền
Thượng thờ An Dương Vương, đình Ngự Triều, am thờ Mỵ Châu và chùa Bảo
Sơn.
Du khách thăm quan thành Cổ Loa
Đền
thờ An Dương Vương còn gọi là đền Thượng, ngay trước đền thờ là một hồ
hình bán nguyệt, giữa có giếng Ngọc. Truyền thuyết cho rằng đó chính là
cái giếng mà Trọng Thủy đã tự tử. Nước này khi đem rửa ngọc trai (vốn
được gọi là nước mắt của Mỵ Châu) thì ngọc trai sáng đẹp lạ thường. Màu
nước trong giếng Ngọc quan sát từ xa thấy hơi đỏ ngầu, nổi bật giữa màu
nước hồ trong xanh và cây cối mát mẻ.
Quanh
hồ có rất nhiều ghế đá để mọi người ngồi nghỉ chân dưới các tán cây
lớn, tận hưởng không gian mát mẻ trong lành. Ngay cửa đền có một cặp
rồng đá uốn khúc sinh động với nghệ thuật điêu khắc thời Lê. Bên trong
cảnh vật im ắng, cây cối vườn phía sau xanh tốt.
Đến
Cổ Loa, có một nơi mà du khách không thể bỏ qua đó chính là am thờ Mỵ
Châu. Đó chỉ là một am nhỏ nằm khiêm tốn dưới gốc đa với vẻ u tịch như
muốn gợi về câu chuyện tình ngang trái cách đây hàng ngàn năm. Truyền
thuyết kể rằng sau khi Mỵ Châu hóa thành hòn đá to trôi dạt về bãi Đường
Cấm, ở phía đông thành Cổ Loa, dân trong thành đem võng ra cáng về đến
gốc đa thì đứt võng, hòn đá rơi xuống, bèn lập am thờ ngay tại chỗ. Ngay
trước cửa am gắn một bia đá nhỏ khắc mấy câu thơ:
Đường ốc quanh quanh tới Cổ thànhCây đa thiên cổ dáng còn thanhHồng hồng mũ ngọc. Người đâu vắngLạnh lạnh gươm thần. Đá vẫn xanhKẻ Việt người Tần khôn vẹn nghĩaKhối tình chữ hiếu khó toàn danhÔi! Hồn ngọc tĩnh giờ lai lángLàm khách đang yêu bước chẳng đành.
Có
lẽ, cả khu di tích Cổ Loa nói chung và am Mỵ Châu nói riêng không chỉ
nổi tiếng bởi kiến trúc cổ, những hiện vật khảo cổ có giá trị mà còn bởi
mối tình bi thương nổi tiếng Mỵ Châu – Trọng Thủy. Phải chăng vẻ huyền
bí của Loa thành được tăng thêm một phần bởi những truyền thuyết nửa hư
nửa thực ấy. Từ am Mỵ Châu đi sâu vào phía trong còn có chùa Bảo Sơn với
nhiều tượng Phật hết sức sinh động với các tư thế, vẻ mặt khác nhau.
Loa
thành là di sản văn hóa, là bằng chứng về sự sáng tạo và trình độ của
người Việt lúc bấy giờ. Đối với người dân nơi đây, ngày nay Cổ Loa vẫn
giữ vai trò quan trọng trong đời sống tinh thần và sinh hoạt văn hóa.
Hàng năm, vào ngày 6 tháng giêng âm lịch, cư dân Cổ Loa tổ chức một lễ
trang trọng để tưởng nhớ đến những người xưa đã có công xây thành, và
nhất là để ghi ơn An Dương Vương.
Nguồn: Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long – Hà Nội

0 nhận xét:
Đăng nhận xét